Liquid Glass, ngôn ngữ thiết kế mới được Apple công bố tại WWDC 2025, hứa hẹn mang lại sự nhất quán xuyên suốt hệ sinh thái, nhưng liệu nó có thực sự tạo ra khác biệt hay chỉ là một thay đổi hình thức?
Mục lục
Từ phẳng tới ba chiều: Một bước đi tất yếu?
Sau nhiều năm dẫn đầu xu hướng thiết kế phẳng, Apple dường như đang chuyển sang một phong cách hoàn toàn khác với Liquid Glass, ngôn ngữ thiết kế vừa được công bố tại Hội nghị các nhà phát triển toàn cầu (WWDC) 2025. Tuy nhiên, thay vì tạo ra một cuộc cách mạng trong trải nghiệm người dùng, Liquid Glass lại khiến nhiều người cảm thấy rằng đây chỉ là một “bước lùi” về mặt thẩm mỹ và chức năng.
Ngôn ngữ thiết kế này lấy cảm hứng từ visionOS, hệ điều hành dành cho kính thực tế hỗn hợp Vision Pro. VisionOS yêu cầu hiển thị thông tin kỹ thuật số chồng lên thế giới thực mà không làm che khuất môi trường xung quanh. Do đó, mọi thứ trong visionOS đều trong suốt và “mang dáng dấp thủy tinh”, nhằm giúp người dùng vừa nhìn thấy nội dung kỹ thuật số vừa quan sát được thế giới thực phía sau.
Craig Federighi, giám đốc phần mềm của Apple, giải thích rằng lý do chính để áp dụng Liquid Glass trên toàn bộ hệ sinh thái là vì các thiết bị của Apple ngày càng kết nối chặt chẽ hơn. Điều này đúng: từ iPhone, iPad đến Mac và Apple TV, mỗi sản phẩm đều có những tính năng chung và việc đồng nhất giao diện sẽ giúp trải nghiệm người dùng trở nên liền mạch hơn.

Thực tế: Không phải thiết bị nào cũng cần “thủy tinh”
Mặc dù ý tưởng gắn kết mọi thứ trong hệ sinh thái nghe có vẻ hợp lý, vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ hầu hết các thiết bị của Apple – như iPhone, iPad hay MacBook – không hề hiển thị thông tin kỹ thuật số chồng lên thế giới thực. Chúng đơn giản chỉ là… những chiếc màn hình!
Khi áp dụng Liquid Glass vào các thiết bị truyền thống, hiệu ứng ba chiều và trong suốt đôi khi gây khó chịu thay vì tăng cường trải nghiệm. Ví dụ, các nút điều hướng nổi lên khi bạn cuộn trang web không tạo cảm giác như một vật thể thật sự mà chỉ trông rối rắm và khó đọc. Hiệu ứng ánh sáng khúc xạ trên các nút phát nhạc hoặc thanh công cụ trông giống như một trò chơi 3D rẻ tiền hơn là một cải tiến hữu ích.
“Chúng tôi muốn giữ cho nội dung luôn là trọng tâm,” các lãnh đạo Apple nhấn mạnh. Nhưng thực tế, giao diện liên tục biến đổi lại khiến người dùng dễ bị phân tâm hơn.
Điểm sáng hiếm hoi của Liquid Glass
Không phải mọi khía cạnh của Liquid Glass đều đáng thất vọng. Một tính năng đáng chú ý là cách menu và thông báo hoạt động: khi bạn nhấp vào một mục, nội dung mới sẽ xuất hiện từ chính điểm bạn vừa chạm, như thể nó được chứa bên trong mục đó. Khi bạn hoàn thành, menu sẽ “gập” lại vị trí ban đầu. Điều này giúp người dùng không bị lạc giữa các màn hình, một vấn đề phổ biến trên các thiết bị di động hiện đại.
Tuy nhiên, điểm sáng này không đủ để cứu vớt toàn bộ trải nghiệm. Phần lớn các hiệu ứng trong Liquid Glass, chẳng hạn như các icon nổi ba chiều hoặc hiệu ứng phản chiếu ánh sáng, trông không khác gì so với Windows Aero – ngôn ngữ thiết kế từng xuất hiện trên Windows Vista và nhanh chóng bị lãng quên do tiêu tốn quá nhiều tài nguyên hệ thống.
Thiếu cảm hứng hay chỉ là tối ưu hóa?
Theo Alan Dye, phó chủ tịch thiết kế giao diện người dùng của Apple, Liquid Glass là “cập nhật thiết kế rộng rãi nhất từ trước đến nay.” Tuy nhiên, ông không gọi đây là “lớn nhất” hay “tốt nhất” – chỉ đơn thuần là “rộng rãi.” Điều này gợi ý rằng mục tiêu chính của Apple không phải là tạo ra một ngôn ngữ thiết kế đột phá, mà là tối ưu hóa giao diện để phù hợp với mọi thiết bị trong hệ sinh thái.
Với tư duy này, Liquid Glass trở thành mẫu số chung thấp nhất – một ngôn ngữ thiết kế đủ linh hoạt để hoạt động trên mọi loại màn hình, từ điện thoại nhỏ gọn đến máy tính bảng và máy tính để bàn. Thay vì tùy chỉnh giao diện cho từng thiết bị cụ thể, Apple giờ đây sử dụng các menu nổi và biểu tượng đơn giản có thể áp dụng chung ở mọi nơi.
Tuy nhiên, sự tiện lợi này đi kèm với cái giá phải trả: thiếu cá nhân hóa và sự sáng tạo. Apple từng nổi tiếng với những quyết định thiết kế mang tính đột phá, nhưng Liquid Glass lại không mang đến cảm giác đó. Thay vì tập trung vào trải nghiệm người dùng, ngôn ngữ thiết kế này dường như chỉ phục vụ mục đích tiết kiệm tài nguyên và tăng tính nhất quán.
Kết luận: Liquid Glass có thực sự đáng giá?
Dù Apple có hứa hẹn rằng Liquid Glass sẽ mang lại trải nghiệm mượt mà và nhất quán hơn trên mọi thiết bị, nhưng ít nhất ở thời điểm hiện tại, nó không tạo ra sự khác biệt đáng kể. Câu hỏi lớn nhất vẫn là: liệu những hiệu ứng ba chiều và trong suốt này có thực sự cải thiện cách chúng ta tương tác với thiết bị, hay chỉ là một lớp phủ bóng không cần thiết?
“Tôi không thấy Liquid Glass làm cho thiết bị của mình đẹp hơn, đơn giản hơn, hay cá nhân hóa hơn. Tôi chỉ thấy những nút bấm khó đọc hơn.”
Có lẽ, trong những tháng tới, các nhà phát triển sẽ tìm ra cách tận dụng tối đa tiềm năng của Liquid Glass. Nhưng với những gì đã được hé lộ, rất khó để kỳ vọng rằng ngôn ngữ thiết kế này sẽ tạo ra một cuộc cách mạng thực sự. Nó chỉ là một chút khác biệt.



