Devil May Cry 5: Devil Hunter Edition trên Nintendo Switch 2 là một bản port gần như đúng điều người hâm mộ cần: giữ được tốc độ, độ mượt, chất hành động stylish và phần trình diễn hình ảnh vốn làm nên sức mạnh của Devil May Cry 5. Capcom không mang sang mọi chế độ từng có trên PS5, nhưng những gì quan trọng nhất với một game hành động tốc độ cao đều được giữ lại rất tốt.
Đây vẫn là Devil May Cry 5 đã từng gây ấn tượng mạnh từ năm 2019, nay được đóng gói cùng phần lớn nội dung bổ sung, chế độ Bloody Palace, độ khó mới và đặc biệt là Vergil. Với một hệ máy còn đang xây dựng thư viện game hành động lớn như Switch 2, Devil Hunter Edition là một màn ra mắt rất chắc tay.
Red Grave City vẫn là sân khấu hoàn hảo cho hỗn loạn
Cốt truyện của Devil May Cry 5 bắt đầu khi Red Grave City bị một cây quỷ khổng lồ xâm chiếm, kéo theo vô số ác ma tràn vào thành phố. Nero và nhân vật mới V tiến vào bên trong để tìm Dante, người đã đối đầu với Urizen, thủ lĩnh quỷ đang đứng sau thảm họa này. Sau thất bại ban đầu, Nero buộc phải rút lui cùng V, trong khi Dante, Lady và Trish đều rơi vào tình thế nguy hiểm.
Một tháng sau, Nero trở lại cùng Nico, cô thợ chế vũ khí có cá tính mạnh và là người đứng sau các Devil Breaker của anh. Mục tiêu khá rõ: cứu Dante, phá tan cuộc xâm lăng và xử lý mối đe dọa đang nuốt chửng thành phố.
Câu chuyện đủ tốt cho một game hành động kiểu Devil May Cry, nhưng sức hút thật sự vẫn nằm ở nhân vật, thái độ và các khoảnh khắc điên rồ. Nero ngạo nghễ, thích cà khịa và luôn có đủ năng lượng để biến mọi cuộc chạm trán thành màn trình diễn. Dante vẫn là mẫu hình stylish action đúng nghĩa, còn V tạo ra nhịp đối lập thú vị nhờ vẻ trầm hơn, bí ẩn hơn và thói quen đọc thơ giữa thế giới đang sụp đổ.

Thiếu Devil May Cry 4 vẫn là khoảng trống đáng tiếc
Một điểm hơi khó chịu với người chơi Nintendo là Devil May Cry 4 vẫn vắng mặt trên Switch. Điều này đáng chú ý vì Nero được giới thiệu và phát triển mạnh trong phần 4, trước khi trở thành một trong những trụ cột của Devil May Cry 5. Những ai chỉ chơi các bản Devil May Cry có mặt trên Switch sẽ thiếu một chương quan trọng trong hành trình của nhân vật này.
Devil May Cry 5 có đoạn phim recap tóm tắt các sự kiện chính của series, không tính DmC: Devil May Cry, nên người mới vẫn có thể nắm bối cảnh cơ bản. Dù vậy, recap không thể thay thế trải nghiệm trực tiếp Devil May Cry 4, nhất là khi bản port Switch 2 này lại đặt Nero vào vai trò lớn như vậy.
Đây không phải lỗi của riêng Devil Hunter Edition, nhưng là một thiếu sót trong cách Capcom đưa series lên hệ máy Nintendo. Khi Resident Evil đã được chuẩn bị khá đầy đủ trên Switch 2 trước các phần mới, việc Devil May Cry 4 tiếp tục vắng mặt càng dễ tạo cảm giác hụt.
Ba nhân vật, ba cách tạo combo
Cốt lõi gameplay vẫn là những trận chiến trong các đấu trường khép kín, nơi người chơi phải tiêu diệt toàn bộ quái để tiếp tục. Mỗi trận được chấm điểm từ D tới SSS dựa trên khả năng giữ nhịp combo, tránh bị đánh trúng và dùng nhiều đòn khác nhau trong thời gian ngắn. Devil May Cry 5 không chỉ yêu cầu thắng, mà yêu cầu thắng đẹp.
Dante là nhân vật quen thuộc nhất, với nhiều vũ khí cận chiến, súng và bốn style chiến đấu khác nhau. Anh có thể chuyển vũ khí, đổi style, kết hợp swordplay, gunplay, phòng thủ và né tránh trong cùng một chuỗi combo. Với người chơi giỏi, Dante gần như là một bộ công cụ mở, cho phép tạo ra các pha hành động rất tự do.
Nero đơn giản hơn về mặt vũ khí, nhưng Devil Breaker giúp anh có bản sắc riêng. Cánh tay giả này mở ra nhiều kỹ năng khác nhau, từ giật điện, xoay lưỡi cưa tới các công cụ gây sát thương hoặc hỗ trợ di chuyển. Vì Devil Breaker có thể vỡ khi dùng quá nhiều, người chơi phải liên tục tính toán thời điểm kích hoạt, giữ lại hay hy sinh nó để thoát hiểm và gây thêm sát thương.

V là thay đổi nhịp chơi rất thông minh
V ban đầu có thể khiến người chơi nghi ngờ vì anh không trực tiếp lao vào chém quái. Thay vào đó, V ra lệnh cho các familiar: chim gây sát thương tầm xa, báo tấn công cận chiến và một khổng thể đá xuất hiện khi kích hoạt Devil Trigger. Vai trò của V là giữ vị trí, né đòn, điều phối các sinh vật và tự mình kết liễu kẻ địch khi chúng đã gục.
Cách chơi này khác hẳn Nero và Dante, nhưng hoạt động tốt hơn vẻ ngoài ban đầu. Người chơi vẫn phải di chuyển chủ động, đọc tình huống và giữ familiar sống sót, vì nếu chúng bị hạ tạm thời, V sẽ rơi vào thế nguy hiểm. Khi quen tay, V có thể đạt thứ hạng cao khá dễ và trở thành khoảng nghỉ thú vị giữa các màn chặt chém tốc độ cao.
Việc chia campaign giữa ba nhân vật giúp Devil May Cry 5 luôn giữ được nhịp mới. Bạn không chỉ đổi skin hay bộ chiêu, mà thật sự phải đổi cách nghĩ về combat mỗi khi chuyển nhân vật.
Combat vẫn là chuẩn mực stylish action
Devil May Cry 5 tiếp tục chứng minh vì sao series này là một trong những tượng đài của stylish action. Game không dành cho người chỉ muốn bấm loạn để qua màn, dù có tùy chọn hỗ trợ combo đơn giản hơn. Những đòn đánh đẹp nhất thường cần input chính xác, phối hợp nút vai, hướng analog, đổi vũ khí, né đúng nhịp và giữ kẻ địch trên không càng lâu càng tốt.
Tùy chọn điều khiển đơn giản giúp người mới dễ tạo combo và đạt rank cao hơn, nhưng đổi lại bị trừ điểm cuối màn. Với Dante, chế độ này còn có thể gây khó chịu vì game tự động đổi vũ khí trong combat, khiến người chơi dễ mất kiểm soát nếu chưa hiểu hệ thống đang làm gì.
Thiết kế màn hỗ trợ combat rất tốt. Các đấu trường đủ rộng để người chơi tung chiêu mà không bị camera làm khó, trong khi nhịp chuyển giữa đánh nhau và khám phá luôn hợp lý. Màn chơi tuyến tính, nhưng vẫn có nhiều ngóc ngách, bí mật và vị trí thưởng orb cho người chịu khó quan sát.

Vergil vẫn cực kỳ cuốn, dù thiếu campaign riêng
Điểm hấp dẫn lớn nhất trong gói nội dung bổ sung là Vergil. Anh có bộ vũ khí riêng, từ các phong cách kiếm khác nhau tới găng và giày quỷ cho cận chiến. Vergil yêu cầu sự chính xác nhiều hơn các nhân vật khác. Đánh trúng đều, giữ nhịp tốt và không lãng phí đòn giúp người chơi tích meter để kích hoạt Devil Trigger hoặc tạo clone mô phỏng hành động.
Vergil luôn có sức hút đặc biệt trong Devil May Cry, và bản này không làm mất điều đó. Cảm giác điều khiển anh sắc, lạnh và có tính kỷ luật hơn Nero hay Dante. Mỗi đòn đánh thành công có cảm giác như một nhát cắt được đặt đúng chỗ, thay vì một chuỗi hỗn loạn đẹp mắt.
Điểm tiếc là Vergil không có campaign riêng. Người chơi chỉ có một đoạn mở đầu khác, rồi chơi lại các màn chính mà không có cutscene. Điều này giúp tốc độ trải nghiệm nhanh hơn, nhưng rõ ràng bỏ lỡ cơ hội mở rộng câu chuyện. Dù vậy, với nhiều fan, chỉ riêng việc chơi toàn bộ game bằng Vergil đã đủ hấp dẫn.
Nội dung bổ sung vừa đủ dày
Ngoài Vergil, Devil Hunter Edition gom thêm nhiều nội dung phụ như trang phục mới cho nhân vật, một số Devil Breaker ngộ nghĩnh cho Nero, nhạc từ các phần cũ và độ khó cao hơn cho người chơi kỳ cựu. Bloody Palace cũng là bổ sung rất đáng giá, nhất là với những ai chỉ muốn lao vào combat liên tục mà không cần chơi lại các màn cũ.
Phần DLC không biến Devil May Cry 5 thành một game hoàn toàn mới, nhưng làm gói nội dung trên Switch 2 đủ đầy hơn. Với người chưa từng chơi bản PS5 hoặc Xbox Series, đây là một phiên bản rất hợp lý để bắt đầu.

Bản port Switch 2 gây bất ngờ về hiệu năng
Câu hỏi lớn nhất với bản Switch 2 chắc chắn là đồ họa và hiệu năng. Tin vui là các đánh đổi khá ít. Ray tracing mode và 120fps mode của PS5 không xuất hiện, nhưng điều này không quá đáng tiếc. Ray tracing từng kéo game xuống khoảng 30fps, không phù hợp với nhịp hành động của Devil May Cry 5, còn chế độ 120fps trên hệ máy mạnh hơn cũng không phải lúc nào ổn định.
Điều quan trọng là Devil Hunter Edition giữ được 60fps khóa ổn định, cả khi docked lẫn handheld. Với một game phụ thuộc vào phản xạ, animation cancel, né đòn và combo chính xác, đây là yếu tố sống còn. Capcom hiểu điều cần ưu tiên: tốc độ và độ mượt quan trọng hơn vài hiệu ứng cao cấp.
Game có sử dụng DLSS, và nếu soi kỹ ở các chi tiết nhỏ như tóc hoặc vật thể mảnh, người chơi có thể thấy hiện tượng hơi nhiễu. Nhưng trong quá trình chơi bình thường, điều này gần như không ảnh hưởng lớn. Hiệu ứng hạt, ánh sáng tiêu chuẩn, mô hình nhân vật và các cảnh combat vẫn giữ được độ hào nhoáng rất ấn tượng.
Âm thanh không mất chất khi lên Nintendo Switch 2
Phần âm thanh cũng được giữ rất tốt. Lồng tiếng Anh vẫn xuất sắc, với dàn diễn viên quen thuộc trở lại cho nhiều vai chính, trong khi track tiếng Nhật vẫn có mặt cho người thích lựa chọn khác. Nico, Nero, Dante và V đều có chất riêng, giúp các đoạn đối thoại và cutscene giữ đúng tinh thần phóng khoáng của series.
Nhạc nền tiếp tục là một trong những điểm mạnh của Devil May Cry 5. Mỗi nhân vật có battle theme riêng, và cách game chuyển từ nhạc môi trường sang nhạc chiến đấu rất mượt. Những bản rock bùng nổ khi combo leo rank, xen giữa các đoạn ambient u tối hơn trong màn chơi, tạo nhịp cảm xúc đúng chất Devil May Cry.
Trên Switch 2, không có cảm giác bản port bị mất lực ở phần nghe. Combat vẫn nặng, nhạc vẫn sung và các đoạn chuyển cảnh vẫn đủ kịch tính.

Một trong những bản port mạnh nhất trên Switch 2
Devil May Cry 5: Devil Hunter Edition có thể không phải bản “definitive” tuyệt đối nếu so từng chế độ với các nền tảng mạnh hơn. Nhưng với phần lớn người chơi, những gì thiếu vắng không đủ lớn để làm giảm giá trị của bản Switch 2. Game chạy mượt, đẹp, giàu nội dung và giữ nguyên linh hồn stylish action vốn có.
Điều đáng khen là Capcom tiếp tục cho thấy họ rất nghiêm túc với Switch 2. Sau các bản port chất lượng trong năm đầu của hệ máy, Devil May Cry 5 là thêm một bằng chứng rằng các game hành động lớn hoàn toàn có thể lên Nintendo mà không phải hy sinh trải nghiệm cốt lõi.
Đây là một lựa chọn rất mạnh cho người chơi Switch 2, đặc biệt nếu họ chưa từng trải nghiệm Devil May Cry 5 trước đây. Còn với fan cũ, bản handheld 60fps đủ đẹp và đủ mượt cũng là lý do rất hấp dẫn để quay lại Red Grave City.
Kết luận
Devil May Cry 5: Devil Hunter Edition trên Nintendo Switch 2 là một bản port xuất sắc của một game hành động vốn đã rất mạnh. Game giữ được combat nhanh, mượt, giàu kỹ năng, ba nhân vật chính có lối chơi khác biệt và Vergil vẫn là điểm cộng lớn cho giá trị chơi lại.
Một vài thiếu sót vẫn tồn tại. Devil May Cry 4 chưa có trên Switch khiến mạch truyện của Nero bị hổng với người chơi Nintendo. Vergil không có campaign riêng, còn bản Switch 2 thiếu ray tracing và 120fps mode. Nhưng những điểm này không làm lu mờ thành công quan trọng nhất: Devil May Cry 5 chạy 60fps ổn định, trông rất đẹp và chơi cực kỳ đã trên cả docked lẫn handheld.
Nhìn chung, Devil May Cry 5: Devil Hunter Edition là một trong những game hành động đáng sở hữu nhất trên Nintendo Switch 2 hiện tại. Nếu Capcom tiếp tục giữ chất lượng port như thế này, người chơi Nintendo hoàn toàn có quyền kỳ vọng thêm nhiều bản chuyển hệ mạnh trong thời gian tới.

| Ưu điểm |
|---|
| Combat stylish action vẫn cực kỳ đã tay |
| Ba nhân vật chính có lối chơi khác biệt rõ |
| Vergil là bổ sung rất hấp dẫn cho giá trị chơi lại |
| Switch 2 giữ 60fps ổn định ở cả docked và handheld |
| Hình ảnh vẫn đẹp, hiệu ứng và ánh sáng giữ được chất lượng cao |
| Âm nhạc, lồng tiếng và nhịp campaign rất tốt |
| Bloody Palace và độ khó mới giúp nội dung dày hơn |
| Nhược điểm |
|---|
| Vergil không có campaign riêng |
| Devil May Cry 4 vẫn vắng mặt trên Switch, khiến mạch truyện Nero bị thiếu |
| Không có ray tracing và 120fps mode như PS5 |
| Tùy chọn combo đơn giản có thể gây rối khi chơi Dante |
| Một vài chi tiết nhỏ có thể lộ dấu DLSS nếu soi kỹ |


